Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Mới thêm Nhà vắng chủ.

Hơn nữa

Nhà vắng chủ

Chị suy nghĩ. Hiếm khi chị đề cập những vất vả. Được chồng đồng ý nên treo biển bán nhà. Sức mạnh của nó. Giọng láng giềng: “Ừ. Thấy cô vợ có đến thăm. Chị sẽ không để chồng phiền lòng. Mười năm hôn nhân.

Nói: “Mẹ ở đâu quen đấy. Cuộc chuyện trò chỉ vậy mà chị thấy nặng lòng. Chạm được vào những yếu đuối. “Chồng đi vắng. Không biết chị sẽ vui đến thế nào? Đàn bà mạnh mẽ. Nhà của ba mẹ giờ đã cũ. Mọi chuyển di đều theo lề thói. Thỉnh thoảng chị nghĩ. Cho thuê hay có từng xảy ra chuyện gì trong nhà không”.

Chị cố tạo cho anh sự thanh thoả. Lấy tiền về sửa chữa nhà của mẹ. Anh dần kiêm luôn bổn phận của nhà thầu thi công.

Chị quan niệm. Đợi em gái xuất ngoại. Đang hoàn thành thủ tục để sang Mỹ định cư. Giỏi giang đến mấy cũng cần sự san sẻ và thèm được nghe những lời khích lệ. Nhà bán đó. Thấp thỏm mơ hồ bởi tính hay diễn dịch của phụ nữ có chồng ở xa khiến chị mất ngủ. Tôi chỉ biết vậy. Dọn dẹp”. Có thể giúp chị nhẹ đi nỗi ám ảnh của cái đêm chị cuộng một mình ôm con đến bệnh viện vì chứng viêm đường ruột; xóa đi cảm giác sợ hãi cực độ vào cái ngày chị thấy đau tức nơi vùng ngực; may đi khám.

Tai mắt đã kèm nhèm. Những lo âu. Phiền của bản thân. “Có gì đâu. Mẹ chị không muốn. Người nữ giới ái ngại: “Mua nhà cũ nên cháu muốn tìm hiểu thêm một tí. Có khi ba tháng anh mới về nhà. Về phía anh.

Người đàn bà lại hỏi thêm: “Chỉ cô vợ thôi hả bác. Ngơi nghỉ trọn. Thu vén. Nhà vắng chủ. Giá anh hỏi thăm thẳng băng hơn về sức khỏe của ba. Từ chỉ ngồi một chỗ nhận thiết kế các công trình. Chị luôn thấy rất buồn. Một Việt kiều. Rong ruổi theo công trình từ tỉnh này sang tỉnh nọ. Nhà bây được chiều cao chứ không có chiều rộng.

Xoay xở. Hoặc. Phần thấy mọi thứ ở nhà vợ cắt đặt ổn thỏa. Vợ vắng chồng. Lâu lâu. Rốt cục quyết định bán nhà mình. Hạnh phúc còn đâu nữa! TUYẾT DÂN. Cũng lắm khi. Còn giúp chị chu toàn cho bố mẹ nên trong những cuộc gọi. Đi thì đụng trước trúng sau”. Thật ra. Cô muốn mua thì gọi cho số điện thoại ghi trên biển bán đi”. Anh dành phần nhiều thời gian nghỉ để gặp gỡ.

Chị chảy nước mắt. Đơn chiếc trong lòng chị. Đang bỏ không. Mùi nồng ấm. Động viên. Chịu đựng được. Anh là kiến trúc sư.

Không có chồng sao?”. Nhà vắng chủ vì chủ ở nơi khác.

Chị bàn tính. Thương chồng một mình nặng nhọc kiếm tiền nuôi vợ con. Không dưng. Thiếu hơi người nên cái mùi hoang lạnh xộc vào mũi chị. Mở cửa bước vào căn phòng riêng của vợ chồng dạo trước. Việc gì tự giải quyết. Hôm cùng con gái đến ngôi nhà bỏ không để lau chùi.

Việc học hành của con gái hay dăm ba chuyện vặt. Phần cũng nghĩ mình đáng được như thế nên ít khi hỏi han hay giúp đỡ vợ. Ít về lắm. Mẹ về bên đó không leo nổi cầu thang. Nhà đó có… vấn đề gì không? Chủ có ở. Sẽ bán nhà đi; sau đó đưa ba mẹ về căn nhà cũ của vợ chồng chị. Không trách chồng vô tâm. Những lần ít oi anh về thăm. Chỉ đơn giản là chị cần ai đó để nói chuyện… Em gái chị lấy chồng.

Chị hỏi quan điểm. Nhưng chị vẫn mong anh một lần nhìn thấy. Chị nghe lỏm được cuộc chuyện trò giữa người láng giềng với một nữ giới lạ. Gom lại số ngày vợ chồng chị bên nhau.

Bác sĩ nói chỉ do dây tâm thần liên sườn bị chèn. Tụ tập bạn bè. Cô muốn kỹ hơn thì điện cho cô ấy”. Chắc không quá một năm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét