Hôm nay cũng muốn viết thêm một đoạn cuối của thế cục chị tôi.
Chị chỉ yêu bản thân mình. Mẹ phải gánh gồng. Thây kệ nhân quả có hay không. Chị đã đần dại và mất vớ. Này tôi vong ân bạc nghĩa khi chị đã cưu mang cho tôi ăn học. Thật không ngờ chị đã quay qua mắng nhiếc tôi đủ điều. Siêng năng nên sau 10 năm. Tôi hỏi chị thật ra chị muốn như thế nào.
Cái giá mà chị gái của tôi phải trả sau đó là anh rể phát hiện và bắt quả tang chị và tình nhân đang mây mưa với nhau.
Gia đình tôi xấu hổ với dòng tộc. Nhưng khi vướng vào cuộc tình tội đó. Tôi nắm bàn tay gầy gò chị cố nấc lên từng tiếng: “Chị ơi! Chị đừng khóc nữa. Tôt biết Không thể làm gì để giúp chị được nữa. Tôi quyết định trò chuyện riêng với chị. Tôi nhiều lần khuyên can và nói chuyện với chị nhưng vô ích. Tiều tụy. Đã cổ vũ trợ giúp chị em tôi về ý thức cũng như vật chất.
Nghẹn đắng trong cổ họng. Anh chị có nhà cửa. Hãy tha lỗi cho chị vì chị không nghe lời em. Chị đã bị ung thư tử cung thời đoạn cuối. Một bên là anh rể đã trợ giúp rất nhiều cho gia đình tôi. Muốn giữ một gia đình hạnh phúc hay chị muốn chọn anh chàng bồ cho tương lai? Chị chỉ đáp chị vẫn còn yêu anh rể và gia đình. Lâu lâu chị gửi về phụ mẹ nuôi tôi và em nhỏ có thêm tiền ăn học.
Sau nhiều thời gian nghĩ suy. Chẳng thể chịu đựng thêm cảnh lén lút giữa chị và kẻ ấy. Dù tôi viết văn rất luộm thuộm. Cha mất sớm. Lý do thật éo le là chị đã dấm dúi bắt nhân tình với một thanh niên kém chị nhiều tuổi.
Kiếm được việc làm trong một doanh nghiệp nhà nước. Gia đình chị toang hoang. Chị sẽ chấm dứt quan hệ với người thương trong thời kì tới miễn là tôi không báo cho anh rể biết. Đáng tiếc là nghiệp báo mà chị tôi phải trả là ý trung nhân trẻ của chị sau khi bòn rút hết tài sản mà chị được chia phân nửa trong cuộc ly hôn với anh rể đã bỏ rơi chị để chung sống với một cô gái trẻ đẹp khác.
Đau đớn và yêu thương cho chị. Anh nghĩ anh có điều gì đối xử với tôi không được tốt mà tôi không muốn ở nhà anh chị nữa.
Lương đủ sống và còn dư. Rồi chị lấy chồng lúc 26 tuổi. Bươn chải lo cho ba chị em tôi. Nào tôi không có quyền xen vào cuộc sống của chị. Chị chỉ biết nói thương xót gia đình bằng miệng. Chị là người ngày xưa rất tin luật nhân quả.
Chưa đầy 2 năm quan hệ với tình nhân mà chị bị lây truyền virus HPV và phát thành ác tính cực nhanh như thế. Đó là tài xế riêng của anh rể. Vân. Người nhà. Quơ đãi đằng phải trái cũng như khuyên lơn thật tình của tôi với chị đều vô bổ vì chị đã bị “mù tình”. Qua một tháng dằn vặt với lương tâm.
Nà ranh dạy đời. Thật ra. Có thể nói hạnh phúc đã mỉm cười với thế cục chị thì cũng là lúc chị tự tay vứt đi toàn bộ. Anh đã ly hôn chị. Không thèm nhìn mặt. Chị có còn thương xót anh rể và các con. Mọi người sẽ tha lỗi cho chị. Biết lo lắng cho gia đình. Ôtô và nhất là giúp mẹ nuôi hai đứa em chúng tôi được học hành đến nơi đến chốn.
Chung cục. Tôi chợt nhận ra rằng chị thật ích kỷ. Là người đầu tiên phát hiện ra quan hệ bất chính giữa hai người mà tôi không dám nói ra dù lương tâm tôi bị dày vò suốt thời kì đầu. Chị nói yếu ớt: “Em ơi. Mà im lặng không cho anh rể biết thì không khác gì bao che tội lỗi cho chị mình. Chồng chị là người học thức.
Ngoan ngoãn và học giỏi. Tưởng rằng chị giữ lời nhưng chị vẫn kéo dài quan hệ thiếu sót này đến nửa năm nữa. Vì đoạn đầu cuộc sống của chị tôi cũng gần giống như Huyền rồi. Anh chị có 2 cháu xinh xắn. Anh đã thành công với sự nghiệp. Thật ra tôi không muốn kể câu chuyện của gia đình mình nhưng ngẫm ngợi có nhiều người chưa trải đời qua đến hồi kết. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt khổ đau.
Chị đã chọn một gia đình thì chỉ có một gia đình thôi. Mới đây được biết tin chị đang bệnh nặng phải nằm bệnh viện. Vạch mặt chị gái thì tôi không nỡ vì tôi mang ơn chị. Tôi đã quyết định dọn vào ở ký túc xá mặc cho anh rể hết lời nề hà khuyên lơn. Chị đã phớt tỉnh. Nhờ anh rể biết phấn đấu. Gia đình tôi tuy nghèo nhưng rất gia giáo. Nhân từ. Mọi người đều từ chị.
Khuyên chị nên kết thúc cuộc tình lén lút lỗi này. Tôi lên tỉnh thành để học tiếp cao học nên đã được ở nhà anh chị và tôi phải chứng kiến cảnh ngoại tình của chị. Một bên là chị ruột đã góp phần không nhỏ cho sự thành tài của tôi.
Cấp tốc vào thăm tôi thấy chị giờ đã hốc hác. Con cái đi theo bố. ". Thế cuộc không ai biết được chữ ngờ khi quả báo chưa dừng lại chỗ đó. Anh rể và hai cháu đã được tin sắp đến đây thăm chị rồi. Nhờ có dung nhan lại hoạt bát và muốn thoát khỏi cảnh nghèo nên chị đã nuốm lên đô thị.
Chị thật hối hận và hối mọi sự. Sững sờ. Không biết là mối tình tội lỗi ấy đã kéo dài bao lâu rồi trước khi tôi lên đô thị ở với gia đình chị. Anh rể vì quá tin tưởng chị mà không hề nghi chút nào. Và tôi thấy thật sự có lỗi với anh rể mình. ”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét