Thưa anh Trần Anh và quơ những người đàn ông lép vế trong gia đình
Địa vị. Ông đã mua cho vợ chồng tôi căn nhà 4 tầng rộng rãi. Song vợ tôi lại quá khứ chấp không chịu hiểu điều đó. Song tên trên bìa đỏ lại là của vợ chồng ông tặng riêng cho con gái. Kết cuộc này do tôi cũng trợ thời nông nổi. Hạ cẳng tay” đấy chứ. Chửi bới chồng thậm tệ. Đánh đòn. Nhưng đến lúc vợ tôi sinh con rồi. Tôi đã nghĩ suy rất nhiều và quyết định viết đơn từ chức đặt trước bàn trang điểm của vợ (Ảnh minh họa) Tôi đã nghĩ suy rất nhiều và quyết định viết đơn từ chức đặt trước bàn điểm trang của vợ.
Tôi bị xếp vào hàng thằng ở trong nhà. Một ngày tôi đã làm đủ thứ việc công ty. Trước đây đã có bốn công ty trải thảm mời mọc tôi về làm. Vì cái thể diện hão của người chồng trong gia đình mà anh Trần Anh phải chịu đựng bị vợ chửi rủa. Bởi trông người lại nghĩ đến ta.
Anh về chung tay phụ giúp bố. Tôi mong công ty sau này làm ăn phát đạt sẽ được mức lương cao hơn. Nhà lại có người giúp việc. Công ty có được lời lãi như ngày bữa nay phần đông do bàn tay tôi chống chèo giỏi. Tôi cũng cảm thông cho bà vợ bầu vậy. Trời đất ơi. Tôi không muốn vợ chồng ly hồn vì tiền nong. Tôi định bỏ ra làm ăn riêng. Nhưng không nói thì búc xúc không chịu được. Của vợ công chồng.
Vợ tôi quát thoát lên: “Anh lá cái thá gì mà dám không nghe điện thoại của tôi thế? Tôi mới là chủ trong công ty này. Gia đình tôi cũng có sư tử cái hung tợn chẳng khác gì nhà anh Trần Anh cả. Thói phụ nữ của cô ấy còn dữ dằn hơn. Song tôi vẫn là người đàn ông yêu vợ thương con.
Thôi thì trong nhà to nhỏ đóng cửa bảo nhau. Dĩ nhiên. Bố vợ tôi nắm quờ tài chính trong công ty. Tôi muốn làm gì đều phải vợ hỏi quan điểm vợ rồi mới được bố vợ quyết. Chúng tôi sắp cưới nhau nên cô ấy thủ thỉ với tôi: “Đằng nào thì sắp tới chúng ta cũng cưới nhau.
Đúng lúc ấy vợ tôi lại mang bầu. Còn lúc đàn ông bị dính chưởng thì chẳng dám ho he bởi sợ mất sĩ diện.
Vợ tôi nghe tin từ đâu ôm con chạy đến nói mỉa nói cạnh nói khoé tôi là: “Thấy gái là sáng mắt lên. Sắm tã cho con… Vợ tôi đang đánh đồng việc chăm vợ với xâu vợ. Vợ tôi cũng không phải tay vừa. Tôi đã có tấm bằng đại học loại giỏi về quản lý kinh tế. Tôi là giám đốc của một doanh nghiệp tư nhân làm ăn khá phát đạt
Tôi không dám lạm bàn quá nhiều về chuyện gia đình anh Trần Anh nữa. Mà vợ tôi cứ sai tôi những việc vặt như đi mua đồ ăn.
Anh chưa chăm lo xong cho vợ mà toàn xăm xoe việc vặt của công ty là thế nào?”. Nói thật dù không ưng về vấn đề kinh tế. Cô ấy hay hậm hực. Khi đàn bà bị đàn ông tát nhẹ. Cô ấy trợn mắt nói: “Đơn từ nhiệm hả? Viết luôn đơn ly dị đi”. Nhưng dù tôi có bộc lộ hào kiệt bao nhiêu. Của vợ công chồng (Ảnh minh họa) Nói ra thì nhục.
Không hơn không kém. Tôi đành phải gác lại kế hoạch của mình vì con cái. Xin chào người đàn ông “Bị vợ đánh tới tấp giữa đường khi không chăm vợ ốm”. Họ la toáng lên kêu bị bạo hành. Nhiều lần các đối tác của công ty tôi đã bảo tôi là thằng giám đốc bám váy vợ. Tôi nên nối giữ chức giám đốc không tiền hay đành nhắm mắt nhắm mũi dứt gánh với người vợ quá quắt này? Có liều thuốc nào kiến hiệu để chữa được bệnh khinh thường chồng của vợ tôi chăng? Xin các anh chị em tư vấn giúp tôi.
Thôi thì tài sản của gia đình vợ thì cô ấy cứ hưởng. Song từ lúc ấy vợ tôi lại trái tính trở nết. Thôi thì kéo lại được cái là thể diện đàn ông còn cao hơn nữ giới. Chán quá. Tôi nhục mặt với đối tác nên đã ủy quyền cho phó giám đốc đứng ra tiếp khách.
Không chỉ có mình tôi đi tiếp khách mà còn có cả 5-7 người trong công ty. Nhưng thôi. Đàn ông thời nay đang là nạn nhân của bạo lực gia đình rồi. Hồi đó. Tôi mãi chỉ là thằng rể làm thuê. Anh về chung tay phụ giúp bố. Coi như tôi dại làm thằng làm thuê công cốc bao năm nay. Thế là tôi lao đầu như điên vào làm chức giám đốc với đồng lương chỉ bằng nhân viên trong công ty của gia đình nhà vợ sắp cưới.
Ai còn dám mạnh mồm bảo đàn bà chân yếu tay mềm nhỉ? Cứ tức chí lên là họ sẵn sàng “thượng cẳng chân. Đến lúc tài sản cũng thuộc về hết vợ chồng mình ấy mà”. Có hôm cô ấy đã xông vào cuộc họp của công ty chỉ vì tôi tắt điện thoại.
Lợi nhuận của công ty mỗi tháng đều dồn về túi bố vợ tôi. Có hôm tôi đưa đối tác nữ đi ăn tối rồi đi hát karaoke.
Hồi đó. Tôi sẽ có tiền để phụ giúp ba má ở quê nuôi hai em ăn học. Đạo đức thế nào thì trong mắt gia đình nhà vợ.
Đừng tưởng làm giám đốc là to”. Chúng tôi sắp cưới nhau nên cô ấy thủ thỉ với tôi: “Đằng nào thì sắp tới chúng ta cũng cưới nhau.
Ai dè. Thế mà tôi đã từ khước bởi dây dưa vào tí tình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét