Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

còn rất nóng Đặc sản Burano.

Dĩ nhiên là mỗi nhà một màu

Đặc sản Burano

“Ngày nay, nếu tôi muốn sơn lại nhà cửa, tôi phải viết đơn gửi chính quyền. Còn người già trên đảo thì tin rằng đó là sáng kiến của các ngư dân. Hầu như trên đảo, chỉ có nhà thờ San Martino là giữ nguyên màu đất không sơn phết, nhưng lại có một điểm lôi cuốn riêng đó là tháp chuông nghiêng cao nổi trội có thể nhìn thấy từ xa.

Những con thuyền nhỏ, nhiều thuyền được sơn trùng với màu của căn nhà, và những cây cầu bắc ngang cũng góp phần tạo điểm nhấn cho hai dòng kênh chính chạy dọc, ngang hòn đảo

Đặc sản Burano

Những chậu hoa đặt hoặc treo trên bậu cửa, những tấm rèm trắng hoặc màu sắc lấp ló sau khung cửa sổ tạo những nét nhấn cho căn nhà. Một cách giải thích khôi hài hơn bổ sung cho quan điểm này, đó là các bà vợ sơn màu sắc nhà mình để các ông chồng khi uống say trở về nhà không gõ nhầm cửa nhà láng giềng.

Ắt các căn nhà trên hòn đảo rộng 21ha này đều được sơn bằng những màu sắc oắt như đỏ, vàng, xanh, lam, hồng. Ngoài ra, thu nhập chính của người dân bây giờ là du lịch

Đặc sản Burano

Cách bạo động Venice khoảng 7km, dân số tại Burano có khoảng 3. Chính quyền sẽ quyết định màu sắc nào tôi có thể dùng để sơn lại nhà của mình”, ông Alberto cho hay.

000 người so với thời kỳ đỉnh cao khoảng 7. 000 – 8

Đặc sản Burano

Sau khi từ đảo Venice đến đây bằng tàu, công cụ độc nhất để khám phá hòn bạo động là đi bộ.

Phần lớn hệ thống nhà cửa trên đảo là các khu nhà ở của người dân xen kẽ với một vài không gian trồng cây xanh nhỏ nhắn xen kẽ.

000 người. Đây là nơi khách du lịch tập trung đông nhất trên đảo

Đặc sản Burano

Bậu hoa, rèm cửa tô điểm thêm cho căn nhà. Trong khi nhiều người cho rằng màu sắc chỉ là để phân biệt ranh giới giữa các ngôi nhà. Dòng kênh với những con thuyền nhỏ và cây cầu bắc qua.

Bài và Ảnh: Kim Dung Những con hẻm nhỏ trên đảo

Đặc sản Burano

Nhiều căn nhà hiện được bán cho những người muốn ngơi nghỉ tại đảo hoặc có thể làm mướn việc tại nhà. Họ muốn nhìn thấy rõ hơn căn nhà của họ từ xa khi trở về từ biển cả vào những ngày sương.

Ông Alberto, chủ nhà trọ nơi tôi ở giải thích sử sách ghi chép màu sơn trên các căn nhà được thiết kế theo một hệ thống nhất định xuất hành từ những năm 1600, khi hòn đảo ở thời đại phát triển vào thời thịnh vượng nhất.

Con đường chính trên đảo Via Galuppi với các cửa hàng lưu niệm, bar, nhà hàng cũng được sơn phết sặc sỡ, dẫn đến quảng trường trọng điểm. Những căn nhà được sơn màu sắc riêng trong khu xóm đầy màu sắc.

Bỏ nghề truyền thống là đánh bắt cá và làm vải ren, người dân nơi đây chuyển dần đến Venice. Rất nhiều du khách nước ngoài đã đến và ở lại hòn đảo theo hình thức homestay để trải nghiệm không gian bình yên nơi đây. Nhà cửa hai bên bờ kênh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét